Từ bao giờ... một kẻ vô danh tiểu bối như vậy cũng dám ngông cuồng với hắn đến thế?
Lục Minh lặng lẽ nhìn nha đầu trước mặt. Hắn nhận ra nàng, nghịch tử của hắn ở ngoài chưa thành thân, vậy mà lại thu dưỡng một nha đầu có thiên tư không tồi.
Năm đó nha đầu này có thiên phú cực cao, nhưng ở kinh thành lại chẳng có một thế gia thuật sĩ nào chịu đưa ra điều kiện tốt, nguyên nhân sâu xa cũng là vì hắn. Mà hắn lúc ấy, thực ra chẳng hề để tâm tới một nha đầu được nhận nuôi.
Thấy chưa, hắn chẳng cần làm gì, cũng chẳng cần lên tiếng nhắc nhở, chỉ vì Mộc Hồng Thanh và thân phận của hắn, mà tất cả thế gia thuật sĩ ở kinh thành đều ngầm hiểu ý, tự giác chặt đứt tiền đồ của con nha đầu này.




